Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Dấu ấn thời gian
Tạp chí Công dân và Khuyến học giới thiệu bài mẫu Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 55 bằng sự kết nối trăm năm, từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ sự thay đổi của thời gian và công nghệ số; để thể hiện tình thân bằng những gắn bó chân thành.

Hà Nội, ngày 1 tháng 02 năm 2026
Chị Phương yêu dấu của em!
Hôm nay, thay vì mở máy tính bảng để thực hiện cuộc gọi video qua Facebook như mọi khi, em ngồi bên cửa sổ của phòng chị em mình và bắt đầu những dòng chữ đầu tiên trên trang giấy. Có lẽ khi chị nhận được bức thư này ở Amsterdam xa xôi, chị sẽ ngạc nhiên lắm đúng không?
Chị ạ, cảm hứng để em làm việc này đến từ cụ của chúng ta. Sáng nay, khi nhìn em loay hoay căn chỉnh ánh sáng để chụp ảnh món ăn gửi cho chị, cụ đã cười hiền rồi bảo: "Thời buổi này tốt thật, đứng cách nhau cả nửa vòng Trái Đất mà vẫn thấy mặt nhau mồn một, nói cười cứ như đang ngồi chung mâm cơm".
Cụ kể rằng ngày xưa, thời của cụ, một lá thư là cả một gia sản. Cụ ông đi chiến trận, cụ bà ở nhà chỉ biết gửi gắm mọi yêu thương, lo lắng vào những con chữ viết vội trên giấy. Có khi nửa năm mới nhận được một bức thư hồi âm ố vàng, mực nhòe đi vì mưa nắng dọc đường bưu chính. Nhưng chị biết không, cụ bảo chính sự đợi chờ đó khiến cho lá thư trở nên quý giá đến lạ kỳ. Nhìn thấy nét chữ là biết người nhà vẫn bình an, biết chiến trận vẫn vững vàng. Mỗi dòng chữ được đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng, còn bức ảnh đen trắng nhỏ xíu thì được bọc kỹ như báu vật.
Em chợt nhận ra, chúng mình bây giờ kết nối "mượt" quá, nhanh quá. Chị vừa bước chân ra khỏi ký túc xá, em đã biết qua "story" trên Facebook. Vì mọi thứ quá sẵn lòng, nên dường như chúng ta đã quên mất cảm giác rung động khi mong ngóng một tin nhắn. Sự kết nối số dù hiện đại, nhưng nó không có "nhiệt độ" như tờ giấy em đang chạm tay vào đây.
Vì vậy, em quyết định sẽ thiết lập một "đường dây liên lạc chậm" với chị. Em muốn gửi cho chị cái chạm tay của em trên mặt giấy, gửi cả không khí của gia đình 4 thế hệ nhà mình vào trong phong thư này.
Em hứa mỗi tháng sẽ gửi cho chị một lá thư tay, để chị biết rằng ở nhà, mọi người vẫn yêu chị bằng một tình yêu rất "thật", không thông qua bất kỳ bộ lọc (filter) nào của máy camera điện thoại.
Chị ơi, chị cũng hứa với em nhé? Đừng chỉ gửi email hay nhắn tin. Một lúc nào đó, khi chị đi qua một bưu điện cổ kính nào đó ở Châu Âu, hãy ghé vào, mua một chiếc tem thật đẹp và gửi cho em một lá thư tay. Hãy để lá thư ấy mang theo cả gió của Hà Lan, dấu chân chị trên những con phố lát đá và cả tâm hồn của một người con xa xứ. Em sẽ kiên nhẫn đợi ở cổng, chờ bác bưu tá rgõ cửa và trao cho em món quà vô giá ấy.
Thế giới có thể vận hành bằng AI, bằng dữ liệu tốc độ cao, nhưng em tin rằng tình cảm chị em mình sẽ luôn được lưu giữ bằng những điều bền bỉ nhất.
Ôm chị thật chặt!
Em gái của chị
Trần Tuệ An
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập với
Facebook Google