Bâng khuâng ngày cuối năm
Ngày cuối năm luôn trôi chậm như một thước phim quay bằng nhịp nhớ. Mỗi khuôn hình là một mảnh ghép của buồn vui, được - mất, hân hoan - tiếc nuối.
Chùa Đại Tuệ. Ảnh: Ben Nguyen
Ngày 30 Tết.
Khoảng thời gian như chậm lại giữa nhịp thở gấp gáp của một năm dài. Ngoài hiên, nắng đã nhạt, chỉ còn vương chút hanh hao trên mái ngói, trên cành đào khẽ rung trong gió lạnh. Trong nhà, mọi việc dọn dẹp, soạn sửa dường như đã đi đến hồi kết. Mâm ngũ quả đã tươm tất, bánh chưng xanh nằm im lặng trên bàn, mùi trầm hương len lỏi qua từng kẽ cửa. Người ta bỗng có một khoảng lặng hiếm hoi cho riêng mình một khoảng lặng đủ sâu để nghe được tiếng lòng đang khẽ gọi.
Chiều cuối năm giống như một cánh cửa khép hờ. Đứng nơi ngưỡng ấy, người ta bước chậm lại, như sợ làm vỡ đi điều gì mong manh. Ta bước vào “ngôi đền thiêng” của chính mình - nơi không ồn ào, không phô bày, chỉ có sự thành thật đến tận cùng. Ở đó, không ai phán xét, không ai thúc giục. Chỉ có ta với ta, ngồi xuống, lặng im, và tự hỏi: một năm qua, mình đã sống thế nào?
Những thước phim ký ức quay chậm rãi hiện về. Có những ngày rộn ràng tiếng cười, có những đêm dài trằn trọc. Có thành công làm lòng rộn rã, cũng có những lỡ dở khiến ta chùng xuống. Ta tự xét mình đã làm được gì, chưa làm được gì. Ta tự hỏi còn “mắc nợ” ai, còn “mắc nợ” điều gì.
“Mắc nợ” - không chỉ là món tiền chưa kịp hoàn trả. Đó có thể là lời hẹn với mẹ rằng sẽ về sớm hơn, nhưng rồi công việc cuốn đi. Là cái ôm còn dang dở với cha trong một buổi sáng vội vàng. Là lời hứa với bạn bè về một chuyến đi chưa thực hiện. Là ánh mắt mong chờ của con trẻ khi ta mải mê với những lo toan ngoài cửa nhà. Thậm chí, ta còn “mắc nợ” chính mình - một giấc ngủ đủ đầy, một chuyến nghỉ ngơi đã trì hoãn, một ước mơ từng tha thiết mà ta để lặng im vì bận rộn.
Có những món nợ nhỏ bé hơn, dịu dàng hơn. Một nhành cây trước hiên đã kịp đâm chồi mà ta chưa từng dừng lại ngắm kỹ. Một đóa hoa cuối mùa chưa kịp nâng niu. Một con đường làng, một mái nhà xưa, một buổi chiều gió thổi qua đồng… đã từng trao ta ánh nhìn tâm tình, mà ta vô tình lướt qua. Những món nợ ấy không nặng nề, nhưng đủ để lòng ta khẽ se lại khi chiều xuống.
Bước sâu hơn vào “ngôi đền” ấy, ta chắp tay trong lòng, lặng lẽ Tạ ơn. Tạ ơn Đất Trời đã cho mình đi qua một năm vẫn còn đây, vẫn còn đủ đầy hơi thở. Tạ ơn những ngày bình yên, dù có những lúc chao đảo, vẫn không đến mức đánh mất niềm tin. Tạ ơn những người đã ở bên bằng một lời động viên, một cái nắm tay, hay chỉ là sự hiện diện âm thầm mà bền bỉ.
Ta tạ ơn cả những thử thách. Bởi chính những chông chênh ấy đã dạy ta biết đứng vững hơn, biết quý trọng những điều tưởng chừng rất nhỏ. Tạ ơn những lần vấp ngã để hiểu rằng mình còn có thể đứng dậy. Tạ ơn những hiểu lầm để học cách bao dung. Tạ ơn những giọt nước mắt để nhận ra giá trị của nụ cười.
Chiều cuối năm bâng khuâng đến lạ. Niềm vui, nỗi buồn, đớn đau hay hạnh phúc đều như nhẹ lại. Mọi cảm xúc chạy qua tim nhưng không còn làm tim nặng trĩu. Dường như chính khoảnh khắc giao mùa này đã xoa dịu mọi gai góc. Người ta không còn muốn trách móc, không còn muốn hơn thua. Chỉ muốn giữ lấy sợi dây kết nối mong manh mà ấm áp của tình người.
Ngoài kia, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng ai đó gọi nhau í ới chuẩn bị cúng giao thừa. Khói bếp, khói trầm quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương rất riêng - hương của đoàn viên. Người ta bỗng thấy lòng mình mềm đi. Thấy mọi lo toan, tất bật của ba trăm sáu mươi lăm ngày qua chỉ như một vòng quay cần thiết để đưa mình đến khoảnh khắc này - khoảnh khắc được về nhà, được ngồi cạnh những người thân yêu, được nghe tiếng nói cười quen thuộc.
Giây phút lắng đọng ấy, ta gom góp lại những hy vọng còn dang dở. Ta buộc lại những sợi dây yêu thương từng chùng xuống. Ta nhặt nhạnh những ước mơ cũ, phủi đi lớp bụi thời gian, đặt vào đó niềm tin mới. Như người nông dân giữ lại những hạt giống tốt nhất để gieo cho mùa sau, ta giữ lại những điều đẹp đẽ nhất của năm cũ để mang sang năm mới.
Tết không chỉ là mâm cỗ đầy, là pháo hoa rực sáng, là những lời chúc lành trao nhau. Tết trước hết là một cuộc trở về. Trở về với gia đình. Trở về với ký ức. Và quan trọng nhất, trở về với chính mình. Là lúc ta khép lại những điều đã qua, không phải để quên, mà để trân trọng. Là lúc ta mở ra cánh cửa mới, không phải với sự háo hức ồn ào, mà với một niềm tin lặng lẽ mà bền bỉ.
Chiều cuối năm, lòng người như chiếc lá khẽ rung trước gió xuân. Có xốn xang, có bâng khuâng, nhưng cũng đầy nhựa sống. Ta biết mình vẫn còn có thể bắt đầu lại. Vẫn còn có thể làm tốt hơn, yêu thương nhiều hơn, bao dung hơn. Vòng quay từ một đến ngày ba trăm sáu mươi lăm rồi sẽ lại bắt đầu, và ta với tất cả những gì đã học được, đã thấu hiểu, sẽ bước vào vòng quay ấy với một trái tim vững vàng hơn.
Chiều 30 Tết khép lại trong ánh đèn vàng ấm áp. Ngoài kia, đêm đang dần xuống. Trong lòng người, một mùa xuân đã kịp nảy mầm.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập với
Facebook Google