Còn mẹ để về, còn chỗ để thương
Tháng Bảy gầy hao, chắp đôi tay vái lạy với ước nguyện chân thành: Mong sao những người mẹ trên đời bớt đi thương tổn, để những đứa con còn chốn trở về, còn nguyên một vùng trời để yêu thương.

Một đĩa hoa thơm dâng hương tháng Bảy.
Tháng Bảy như tên trộm cạy cửa thời gian. Thoắt đấy đã qua Thất Tịch, rồi vài ba hôm nữa là Vu Lan gần kề.
Trời mưa tầm tã, mưa trôi đất trôi cát, cơn mưa tháng Bảy bước qua cả ngày Ngâu mà vẫn còn xối xả. Tôi dậy sớm mặc áo mưa đi chợ phiên gần Rằm. Chợ vẫn đông đúc, những hàng vàng mã nhộn nhịp hơn hẳn vì cận kề lễ cúng chúng sinh. Tôi dừng xe trước hàng tôm cá để mua mấy con ếch đồng, bất giác nghĩ đến món lẩu ếch măng cay. Giữa trời mưa rét mướt này, một nồi lẩu nghi ngút khói có lẽ sẽ "chữa lành" hơn bao giờ hết. Tôi hỏi cô bán hàng có mổ ếch luôn không, vì những người phụ nữ thế hệ tôi hầu như chỉ biết nấu những món đã được sơ chế sẵn. Cô gật đầu, tháo đôi găng tay cao su mổ cá rồi thoăn thoắt đổi sang đôi găng vải.
Hành động của cô nhanh gọn, nhưng ánh mắt tôi thì khựng lại. Tôi nhìn kỹ vào bàn tay phải ấy, nhìn đi nhìn lại như sợ kính mình bị nhòe nước mưa. Bàn tay năm ngón không thể duỗi thẳng ngay ngắn như bình thường, mà co quặp lại thành hình chữ C. Mắt tôi cay xè. Cô trạc tuổi mẹ tôi, vẫn thoăn thoắt lột da ếch, vẫn bươn chải bán hàng như bao người phụ nữ khác. Một niềm thương dâng lên đến nghẹn lòng. Tôi xách túi ếch đã làm sạch, khẽ cảm ơn rồi rời đi, tự dặn lòng những lần sau đi chợ chắc chắn sẽ lại ghé hàng cô.
...
Tháng Bảy, tôi tìm đến một ngôi chùa cũ trong sớm Hà Nội chớm thu ngày trở về. Tôi muốn gột rửa lòng mình, để chiêm nghiệm và biết ơn.
Cuộc sống vẫn đầy biến động. Cập kề ngưỡng tuổi bốn mươi, tôi biết mình không còn trẻ nữa, vậy mà vẫn nhớ mẹ đến nao lòng. Thân con gái đi lấy chồng, dù chẳng xa nhà cha mẹ là bao, nhưng tôi biết rõ nơi ấy đã không còn là nhà của mình nữa. Mình không còn là đứa trẻ được quây quần bên mẹ mỗi ngày. Những mùa Vu Lan cứ đến rồi đi, đời mẹ như nải chuối chín cây, có dài lâu mấy đâu mà phải vắng con và mong con suốt đời?
"Một khi làm mẹ, chúng ta đã không còn là chính mình nữa rồi."
Tin nhắn của người bạn làm tôi trào nước mắt. Tất cả những người phụ nữ đã làm mẹ đều hiểu: Dù có tan vỡ bao nhiêu lần, dù trái tim có rỉ máu, chúng tôi vẫn chấp nhận mọi đớn đau chỉ để dành cho con những điều ấm áp nhất.
Đạo Thiên Chúa có Đức Mẹ Maria, Đạo Phật có Quan Thế Âm Bồ Tát, tín ngưỡng dân gian Việt Nam có Đạo Mẫu. Rồi đa số phụ nữ trên đời đều trở thành mẹ, và mọi đứa con đều được hoài thai từ lòng mẹ. Nhờ vậy, những đứa con biết tôn thờ và yêu thương mẹ mình. Nhưng đôi khi, những đứa con trai trở thành những người đàn ông, lại quên mất người mẹ của các con họ. Họ hiếu kính với người mẹ sinh ra mình, mà vô tình quên đi sự hy sinh của người phụ nữ đang miệt mài làm mẹ của con họ mỗi ngày.
Đứng trước điện Phật, tôi dâng một đóa hoàng lan và trái thị thơm lừng, thành kính với Ngài và cũng là thành kính với mảnh lòng mình. Vì sao lại là "mảnh"? Bởi người phụ nữ trong tôi phải chia năm xẻ bảy tấm lòng này: phần cho mẹ, phần cho người bạn đời, phần cho con, và phần ít ỏi còn lại mới dành cho chính mình. Nhưng rồi phần ít ỏi ấy cũng nhanh chóng bị nhấn chìm bởi lời nhắc nhở: Làm mẹ rồi, làm sao còn sống cho riêng mình được nữa? Cán cân trong tôi cứ lao đao, chênh chao, lệch xiên lệch xẹo, chẳng mấy khi ở điểm cân bằng. Tôi không dám trách mình, vì trách thế thì tội nghiệp bản thân quá. Tôi cũng muốn thương lấy thân mình chứ...
Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng viết trong Bông hồng cài áo:
"Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế này:
Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ, bắt mẹ dừng kim chỉ mà đừng nói năng chi. Rồi anh nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống, đang ngồi bên anh.
Cầm tay mẹ, anh hỏi một câu ngắn: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?".
Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên nhìn anh vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?".
Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?""
Hay như ai đó từng nhủ: "Còn mẹ để về, về đi."
Những mùa Vu Lan cứ đến rồi lại đi, nhắc nhở chúng ta rằng sẽ có một ngày, tất cả rồi sẽ không còn lựa chọn "về nhà mẹ" nữa.
Thế nên mỗi ngày trôi qua, tôi chỉ mong mình có thể yêu thương cho đầy chứ đừng để vơi đi.
Mong cho tất thảy những người mẹ trên đời này bớt đau, bớt buồn, bớt khổ, không phải hy sinh thêm nữa và mong mọi người mẹ đều được hạnh phúc, bình an.
Link nội dung: https://congdankhuyenhoc.vn/con-me-de-ve-con-cho-de-thuong-179260823092555842.htm