Bài mẫu Viết thư UPU lần thứ 55: Ký ức không có trên Cloud

Đỗ Tho
11:06 - 03/02/2026

Tạp chí Công dân và Khuyến học gợi ý bài mẫu Viết thư UPU lần thứ 55 dựa trên lời nhắn nhủ của một cô bé 13 tuổi tới chính mình của bảy năm sau.

Bài dự thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 55 - Ảnh 1.

Hà Nội, một buổi chiều nhiều nắng của năm 2026

Gửi bản thân năm 2033!

Chào cậu, cô gái ở tương lai!

Khi cậu đọc những dòng chữ này, có lẽ mọi thứ đã khác đi rất nhiều. Có thể cậu đang dùng những thiết bị thông minh đến mức tớ của năm 13 tuổi còn chưa kịp tưởng tượng ra. Điện thoại của cậu chắc tích hợp đủ thứ AI, camera thì chỉ cần bấm nhẹ là gương mặt đã "hoàn hảo".

Còn tớ, năm 13 tuổi vẫn đang ngồi viết thư này vào một buổi chiều rất bình thường. Nhưng chính vì bình thường mà nó lại có vẻ chân thực và giản dị đến lạ.

Ở tuổi 13 này, tớ chưa có tài khoản TikTok để lướt, cũng chẳng biết CapCut được sử dụng như thế nào. Cậu biết đấy, bố mẹ vẫn khá nghiêm trong chuyện dùng điện thoại. Đôi lúc tớ cũng thấy mình hơi "thiệt thòi" so với bạn bè, nhưng đổi lại, hình như một ngày của tớ dài hơn, chậm hơn và đầy ắp những điều nhỏ xíu để lấp đầy thời gian rảnh.

Tớ vẫn ăn những bữa cơm ngon lành mà không cần giơ điện thoại lên chụp lại. Tớ chẳng có Cloud để lưu cho đầy kỷ niệm. Chỉ có chính mình đang sống chậm rãi để ký ức thật đẹp khi nhớ về.

Chiều nay tan học, tớ không nhìn vào màn hình máy tính nữa. Tớ đạp chiếc xe đạp cũ chạy vòng quanh xóm. Gió lùa vào tóc, mùi rơm rạ ngai ngái, mùi nắng vương trên con đường đất. Tớ dừng lại nhìn bà chăm mấy luống rau xanh, nghe ông gọi đàn gà về chuồng. Rồi tớ ngồi bệt xuống hiên nhà, cùng em trai vẽ tranh. Tay chân lấm lem màu vẽ, mặt đỏ ửng vì nắng, những bức tranh này tớ sẽ nhờ mẹ mua khung rồi treo lên tường thành kỷ niệm.

Tớ bây giờ chỉ là một cô bé 13 tuổi, mặt mũi bình thường, đôi khi có vài nốt mụn nhỏ của tuổi dậy thì. Nhưng cậu biết không, bố mẹ bảo trông thế này tớ rất xinh. Tớ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt nâu không qua ống kính, không qua camera, không cần ai thả tim trên mạng xã hội.

Tớ viết bức thư này để gửi cho chính tớ của tuổi 20. Không phải để nhắc cậu phải sống như thế nào, chỉ là để giữ cậu nhớ về thời thơ ấu của chính mình mà thôi.

Nếu một ngày nào đó cậu thấy mình mệt vì những bức ảnh phải chỉnh sửa, vì những số lượt người theo dõi hay những lần chờ đợi một cái "like", thì hãy nhớ đến tớ. Nhớ đến cô bé 13 tuổi từng hạnh phúc chỉ vì được đạp xe trong gió, được nghe tiếng gà gáy chiều, được ngồi bên gia đình và cười thật to.

Tớ mong rằng khi cậu 20 tuổi, cậu vẫn hạnh phúc.

Vẫn nhìn đời bằng đôi mắt nâu ấy - đôi mắt nhìn những sắc màu cuộc sống mà không qua bộ lọc 

Chứ không phải chỉ nhìn qua camera, qua bộ lọc hay qua những lần thả tim trên Facebook.

Hãy sống thật chậm, thật dịu, thật là mình nhé, cậu.

Thương cậu rất nhiều,

Từ tớ - cô bé 13 tuổi hạnh phúc của cậu.

Hà An

Link nội dung: https://congdankhuyenhoc.vn/bai-mau-viet-thu-upu-lan-thu-55-ky-uc-khong-co-tren-cloud-179260203105419924.htm