Bài mẫu Viết thư UPU lần thứ 55: Giọt nước mắt trong đêm
Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55 lần này là của một cậu bé 12 tuổi gửi cho mẹ mình khi mẹ đang phải chiến đấu với bệnh tật. Đây là một lá thư cảm động và nhiều day dứt.

Hà Nội, một đêm muộn, tháng 02 năm 2026
Mẹ ơi...
Con đang ngồi thật khẽ bên giường, nhìn mẹ ngủ. Con viết những dòng này vào trang vở ô ly, bàn tay con run run vì vừa thấy hối hận, vừa thấy mình bé xíu và tội lỗi quá mẹ ạ.
Mẹ biết không, suốt hai tuần mẹ nằm viện, con đã là một đứa trẻ rất hư. Con cứ tưởng mình "ngoan" khi nghe lời mẹ dặn là ở nhà học bài, đi học đều. Nhưng sự thật là, khi không có mẹ ở bên nhắc nhở, con đã lặn sâu vào cái điện thoại như một con cá nhỏ bị lạc trong đại dương số. Con mải mê xem người ta cười nói trên TikTok, mải lướt qua những hình ảnh lấp lánh, để rồi con quên mất rằng mẹ của con đang phải chịu đựng những nỗi đau thật sự.
Con thật là ngốc. Con cứ nghĩ mẹ chỉ bị cảm sạm như mọi khi, nằm nghỉ vài ngày là khỏe. Con ích kỷ chọn tin vào lời nói dối của bố và ông bà để không phải rời xa chiếc màn hình xanh. Con đã sạc pin cho điện thoại mỗi tối, nhưng lại chẳng hề hay biết "nguồn sống" của mẹ đang phải giành giật từng chút một. Con chăm chú nhìn vào những điểm ảnh vô tri, mà không biết rằng mẹ đang phải nằm trong phòng mổ, chiến đấu với một khối u đáng sợ để được về lại bên con.
Chiều qua, khi mẹ về nhà với chiếc mũ len màu xám, con còn vô tư hỏi: "Mẹ ơi, trời không lạnh mẹ đội mũ làm gì?". Con vẫn còn muốn được nuông chiều, được "tỏ ra là mình lớn", trong khi mẹ vừa bước qua một "cuộc chiến" khốc liệt từ giường bệnh.
Và rồi... lúc mẹ cởi chiếc mũ ấy ra để đi tắm, con đã đứng chết lặng ở cửa phòng. Mái tóc dài, thơm của mẹ không còn nữa. Thay vào đó là vết khâu dài như những chú rết đáng sợ bò trên da đầu mẹ. Giây phút ấy, con thấy tim mình như bị ai bóp nghẹn lại. Con muốn khóc thật to, nhưng cổ họng con đắng ngắt.
Hóa ra, trong lúc con mải mê với những trào lưu ảo, thì mẹ đã phải gồng mình chịu đựng những cơn đau. Mẹ vì thương con, sợ con lo lắng nên mới giấu đi sự thật đau lòng ấy. Con nhìn mẹ, rồi nhìn lại chiếc điện thoại trên tay, con thấy nó sao mà đáng ghét và vô nghĩa đến thế.
Mẹ ơi, con nhận ra rồi. Những video triệu view ngoài kia chẳng thể nào bằng một cái xoa đầu của mẹ. Những tài khoản mạng xã hội có thể tồn tại mãi mãi, nhưng thời gian con được ở bên mẹ, được nghe mẹ mắng, được ăn cơm mẹ nấu... hóa ra lại là một kho báu có hạn. Con sợ lắm mẹ ạ. Con sợ rằng nếu con cứ mải mê "sống ảo" như thế, một ngày nào đó con sẽ vĩnh viễn mất đi những điều "thật" nhất mà con đang có.
Con đã xóa hết những ứng dụng ấy rồi mẹ ạ. Con không muốn nghìn "tim" trên mạng nữa, con chỉ muốn làm đứa con nhỏ của mẹ thôi. Con muốn dùng đôi mắt này để nhìn mẹ thật kỹ, dùng đôi tai này để nghe tiếng mẹ thở, và dùng đôi tay nhỏ bé này để bóp đầu cho mẹ mỗi khi cơn đau ập đến.
Mẹ phải nhanh khỏe nhé, để tóc mẹ lại mọc dài, để con lại được hít hà mùi hương của mẹ. Con hứa từ nay sẽ không để bất kỳ màn hình nào ngăn cách con và mẹ nữa. Bởi vì thế giới của con, không nằm ở trong điện thoại, mà nằm ở chính nụ cười của mẹ.
Đứa con nhỏ của mẹ,
Minh Quân
Link nội dung: https://congdankhuyenhoc.vn/bai-mau-viet-thu-upu-lan-thu-55-giot-nuoc-mat-trong-dem-179260204174226188.htm