Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Lá thư "du hành" thời gian

Đỗ Tho
20:00 - 29/01/2026

Tạp chí Công dân và Khuyến học giới thiệu bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55. Bài mẫu này sử dụng hình tượng "Lá thư du hành thời gian" để gửi gắm thông điệp từ năm 2026 đến một người bạn ở tương lai năm 2076.

Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Lá thư "du hành" thời gian - Ảnh 1.

Minh hoạ: ĐT

Hà Nội, Việt Nam, ngày 30 tháng 1 năm 2026

Gửi bạn - người bạn đồng trang lứa của tớ ở năm 2076!

Bạn thân mến,

Tớ viết cho bạn khi thành phố nơi tớ sống đang chìm trong ánh sáng nhấp nháy của những chiếc camera AI và tiếng âm thanh báo tin nhắn từ chiếc điện thoại thông minh. Năm 2026 của tớ là một kỷ nguyên kỳ diệu, nơi trí tuệ nhân tạo (AI) có thể giúp tớ viết một bài văn chỉ trong nháy mắt và mọi thắc mắc của con người dường như đều có câu trả lời trên màn hình cảm ứng.

Nhưng bạn biết không, giữa một thế giới mà mọi thứ đều được "số hóa" và diễn ra tức thời, tớ lại ngồi đây, lặng lẽ chọn cách cầm bút, nắn nót từng chữ trên mảnh giấy có mùi thơm tự nhiên này để gửi đến bạn. Bởi vì tớ tin rằng, có những thứ mà dù 50 năm sau công nghệ có tiến xa đến đâu, cũng không thể thay thế được: Sự kết nối bằng trái tim.

Với tốc độ phát triển chóng mặt của công nghệ, tớ luôn tò mò về tương lai. Ví dụ, ở năm 2076, các bạn còn biết đến cảm giác hồi hộp khi chờ đợi một lá thư tay không? Hay mọi ý nghĩ của bạn đã được truyền đi bằng thần giao cách cảm thông qua những con chip gắn trong não bộ? 

Ở thời đại của tớ, dường như mọi người đang dần quên cách nhìn vào mắt nhau khi trò chuyện. Chúng tớ dễ dàng gửi cho nhau những biểu tượng cảm xúc, hơn là dành cho nhau một cái bắt tay thật chặt. Chúng tớ cũng có hàng ngàn "bạn bè" trên mạng xã hội, nhưng ở lớp, chúng tớ có khi không phát hiện ra sự vắng mặt của bạn cùng lớp trong buổi học hôm nay.

Lá thư này của tớ, vừa để tâm sự vừa là gửi gắm. Tớ muốn gửi đến bạn một thông điệp từ hiện tại của tớ nhưng là quá khứ của bạn: "Đừng để công nghệ trở thành bức tường băng, ngăn cách sự kết nối thật của tình người".

Tớ vừa chứng kiến một câu chuyện nhỏ sáng nay. Một cậu bạn lớp tớ đã dùng AI để viết thư xin lỗi cô giáo sau khi bị cô trách phạt. Bức thư của bạn ấy có ngôn từ rất hoàn hảo, rất chau chuốt. Nhưng cô giáo chủ nhiệm đã rất buồn, không phải vì bức thư, mà vì cô ấy nhận ra những lời lẽ ấy không có "mùi" của học trò mình dạy dỗ: không có những lỗi chính tả ngớ ngẩn khi cậu bối rối, không có những vết mực nhòe khi cậu vụng về. Chắc chắn, dù còn sai sót nhưng cô giáo đã mong cậu ấy nói lời xin lỗi bằng giọng run rẩy chân thành chứ không phải bằng một bức thư hoàn hảo sử dụng thuật toán của AI.

Bạn ạ, tương lai mà tớ mơ ước chắc chắn không phải là một thế giới chỉ có máy móc và những bày đặt sẵn sàng của chatbot. Tớ ước một tương lai nơi con người vẫn biết dành thời gian để lắng nghe hơi thở của thiên nhiên, biết đau cái đau của người khác và biết trân trọng những giá trị "chậm".

Nếu bạn đang cầm trên tay lá thư đã ố vàng này, xin hãy mỉm cười. Bởi vì ít nhất, tại thời điểm này, giữa tớ và bạn đang có một sợi dây liên kết không cần đến internet hay tự động hoá. Đó là sự thấu cảm xuyên thời gian.

Mong rằng, từ thế hệ của tớ đến thời đại của bạn, chúng ta sẽ không bao giờ để thế giới của mình trở nên "phẳng" đến mức vô cảm. Hãy tiếp tục viết, tiếp tục chạm và tiếp tục yêu thương theo cách nguyên bản nhất của con người, bạn nhé!

Tạm biệt

Người bạn từ năm 2026,

Nguyễn Minh Quân

Năm 2026, cuộc thi viết thư UPU lần thứ 55 có chủ đề: "Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số".

(Tiếng Anh là: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world).

Link nội dung: https://congdankhuyenhoc.vn/bai-mau-viet-thu-upu-lan-thu-55-la-thu-du-hanh-thoi-gian-179260129150542106.htm